Cháo dẫu có nấu thế nào cũng phải nấu từ gạo, …


Nấu cháo, dẫu có nấu thế nào cũng phải nấu từ gạo, vậy nên ân nghĩa vợ chồng, tình cảm đôi lứa, và hết thảy mọi thứ trên thế gian đều bắt nguồn từ rất nhiều điều giản dị nhưng quý giá. Trân trọng những điều giản dị ấy chính là đắp xây hạnh phúc.

Có hai vợ chồng công nhân nghèo, sáng nào vợ cũng ăn cháo do người chồng chuẩn bị từ lúc trời còn tối đen như mực. Sáng nào cũng thế anh dậy chuẩn bị cháo cho vợ ăn còn đi làm. Múc bát cháo trắng nóng hổi, cho chút vừng để thêm đậm đà, anh vào phòng đánh thức vợ dậy ăn điểm tâm. Người vợ trở mình, cố ráng ngủ thêm chút nữa. Người chồng lắng nghe từng hơi thở của vợ lòng thấy ấm áp lạ thường, thôi cứ cho cô ấy ngủ thêm…Đột nhiên vợ giật mình tỉnh giấc, vội vàng thay đồ và trách nhẹ, sao anh không đánh thức em dậy?
Chồng đưa chén cháo đã hơi nguội nói với vợ:“Đừng lo em à, vẫn còn thời gian, hãy ăn chút cháo đi đã cho có sức mà làm việc”.
Bát cháo trắng, không hạt sen hay long nhãn, nhưng lại thơm ngon vô cùng. Người vợ đã ăn bát cháo này trong suốt 5 năm qua mỗi sáng trước khi đi làm.
Khi họ lấy nhau, cả hai đều quá nghèo không đủ tiền mở tiệc chiêu đãi, chỉ có căn nhà mượn tạm, chiếc chăn đơn sơ và hai trái tim vàng. Nhưng họ là một gia đình hạnh phúc. Đêm tân hôn, người chồng nấu bát cháo trắng cho vợ, nhẹ nhàng nói: “Em bị dạ dày, hãy ăn cháo trắng, tốt lắm em à”. Người vợ ăn bát cháo cháo, hít hà hương vị thơm ngon đó và nói rằng cháo không những khiến cô bớt đau dạ dày, còn làm trái tim thật ấm áp. Đêm hôm ấy trời lung linh đầy sao thật đẹp đối với cặp uyên ương.
Họ cùng làm ở nhà máy, người vợ chuyên ca sớm, đi làm từ 5h30 sáng, còn chồng lại làm đêm, 4h sáng mới về nhà. Thời gian họ ở bên nhau chỉ vỏn vẹn có hơn 1 tiếng. Điều đầu tiên mà người chồng làm khi về nhà là thắp lửa, đặt nồi cháo. Vì hoàn cảnh eo hẹp nên anh chỉ có thể nấu được một nồi cháo trắng cho vợ. Nhưng mỗi khi bưng bát cháo trắng chồng nấu, người vợ luôn cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc biết bao.
Rồi bỗng một ngày nhà máy giảm biên chế do làm ăn thất bát, người chồng bị sa thải. Nhưng họ vẫn phải sống. Hai vợ chồng cố gắng vét cạn túi, người vợ bán đi chiếc nhẫn vàng duy nhất là của hồi môn mẹ để lại, họ mở một tiệm cháo nhỏ. Tiệm cháo đơn sơ với vài cái bát, một cái nồi, một bếp than nhỏ, chiếc giẻ lau và bộ bàn ghế bình dân. Thế cũng đủ cho hai vợ chồng thấy hoan hỉ. Bán cháo lãi vài hào lẻ tẻ, nhưng người chồng rất vui, anh cần mẫn làm việc, chăm chút từng nồi cháo nấu cho khách. Dù vất vả nhưng sáng nào anh vẫn không quên đặt cháo trắng cho vợ.
Vợ mỗi khi tan ca đều giúp chồng bán cháo. Hai người mỗi đêm ngồi giữa đống nồi và bát, cùng tưởng tượng về viễn cảnh hạnh phúc sau này.
Người chồng thủ thỉ: “Khi có nhiều tiền, chúng ta sẽ mở thêm nhiều tiệm cháo nữa”.
Vợ nói: “Lúc ấy em sẽ nghỉ làm lo việc nội trợ để nấu bữa cơm ngon bù đắp cho anh”.
Người chồng bèn bảo: “Khi ấy mình có tiền rồi, ra nhà hàng dùng bữa thôi, em sao phải vất vả”.
Nhưng vợ nói dỗi: “Không đâu, em chỉ muốn ăn cháo do anh nấu”.
Người chồng ôm lấy vai vợ, mắt cay cay.
Sáng nào anh cũng dậy từ 4h20 để nhóm lò nấu cháo cho vợ. Đôi lúc mệt quá mà xao lãng ngủ quên khiến cháo tràn ra ngoài. Vợ cố gắng dậy sớm hơn trông cháo dùm chồng, nhìn chồng mệt mỏi mà thương. Kể từ đó cô từ chối ăn cháo lúc sớm vì thấy chồng đã đủ mệt lắm rồi.
Ông Trời không phụ lòng người, việc kinh doanh của hai vợ chồng ngày càng phát đạt. Họ mở thêm nhiều tiệm bán cháo, còn vợ, đúng như đã nói, nghỉ làm để phụ chồng kinh doanh. Có tiền họ mua một ngôi nhà lớn, bếp trang hoàng hiện đại, không còn bếp lò đơn sơ ngày nào. Nhưng người vợ lại nhớ cái bếp lạc hậu ấy, bởi vì chồng ngày càng ít về ăn cơm tối.
Anh còn bận ngoại giao, tiếp khách và đôi lúc 4 giờ sáng mới về nhà. Có lúc vợ phàn nàn, người chồng chỉ trả lời: “Anh làm vậy cũng chỉ để cho nhà mình có cuộc sống tốt hơn thôi!”. Về sau vợ cũng nản mà quen dần với việc đó.
Cũng lâu rồi cô không được ăn cháo anh nấu.
Một ngày nọ người đàn ông nhận được tin bạn mình qua đời. Anh tự hỏi bình thường bạn mình vẫn khỏe mạnh, vậy mà trong chốc lát đã từ giã cõi đời này? Tới viếng bạn, anh gặp người vợ góa, một phụ nữ thanh lịch, sang trọng và đài các đang thổn thức bên quan tài chồng: “Anh đi rồi ai hàng ngày đưa đón em đi làm? Ai sẽ quàng khăn cho em đây…”
Bất chợt người đàn ông lặng người, hình ảnh người vợ yêu dấu hiện lên trong tâm trí anh, những sáng sớm thuở hàn vi anh nấu cháo cho cô, ánh mắt sáng lấp lánh của cô khi cầm bát cháo, ánh mắt hạnh phúc và mãn nguyện.
Chạy như bay về nhà, người đàn ông mở cửa, thấy vợ cuộn tròn trên sofa ngủ quên từ lúc nào, ti vi vẫn đang bật, trên bàn ngổn ngang các loại tạp chí. Người chồng quỳ gối cạnh sofa, nhẹ nhàng vuốt mái tóc vợ. Trông cô xanh xao, khuôn mặt đã xuất hiện vài nếp nhăn, hằn rõ sự cô đơn buồn bã.
Người chồng lấy chăn đắp cho vợ, khiến cô tỉnh giấc. Thấy chồng mắt cô cay cay, khuôn mặt ửng sắc hồng lâu lắm rồi không thấy. Cô vội vùng dậy và nói, “Để em làm gì cho anh ăn”. Chồng nhẹ nhàng ôm vợ rồi bảo, “Không, anh sẽ nấu cháo”. Người vợ lặng đi, đôi mắt nhòa lệ, đã lâu lắm rồi cô mới nghe thấy những lời yêu thương ấy. Từng giọt lệ cứ thế rơi xuống đôi tay người chồng.
Ngày hôm đó người đàn ông vào bếp nấu cháo. Anh nhận ra rằng, bát cháo cho dù có ngon và cải biên đến mấy, vẫn phải được làm từ gạo trắng. Và hạnh phúc gia đình cũng giống như vậy, cần sự chăm sóc của cả hai.
Share on Google Plus

About Sắc đẹp Sức khỏe

Tổng hợp thông tin sức khỏe, đời sống, văn hóa tâm linh nên đọc và suy ngẫm.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét